Ngày xửa ngày xưa, khi Trái đất còn hoang vu, con người còn
sống với nhau trong những hang đá ẩm ướt tốt tăm. Có các vị thần ngự trị trên
một đỉnh núi. Đỉnh núi ấy cách rất xa nơi con người ở. Nhưng các vị thần luôn luôn
có thể vén mây lên để theo dõi cuộc sống của con người thời ấy.
Một ngày nọ, có ba vị
thần nọ quyết định đi chu du xuống hạ giới một phen để xem cuộc sống của con
người ra sao.
Ba vị thần bay mãi,
vượt qua rất nhiều tầng mây và đáp xuống một vùng đất cằn khô. Ba vị thần lướt nhanh
qua, thấy có bóng dáng của một chàng thanh niên trẻ tuổi đang cuốc đất, dáng
điệu vô cùng vất vả. Bên cạnh chàng trai là một túp lều tồi tàn. Ba vị thần
nghe thấy cả tiếng rên rỉ của một người trong căn nhà. Đó là mẹ của chàng trai.
Mẹ chàng đau yếu đã lâu mà không có cách gì chữa khỏi. Một vị thần toan định
giúp chàng trai, nhưng bị hai thần kia ngăn lại. Vì họ chợt thấy có một bóng
người khác đang tiến lại gần cậu thanh niên trai trẻ kia
.
- Con
à, nghỉ tay dùng chút nước đi con.
- Vâng,
thưa mẹ. Cậu trai trẻ đỡ lấy gáo nước từ tay mẹ, đưa lên miệng tu một hơi hết
sạch.
- Cuốc
nốt chỗ này thôi con ạ, phần còn lại để mẹ làm nốt cho.
Chàng trai ngăn mẹ mình lại và bảo:
- Thưa mẹ cứ để đấy con làm cho, nay mẹ đã già yếu, lại còn bệnh nặng, con sẽ cố
gắng để ngay ngày mai sẽ lên núi hái thuốc về để chữa bệnh cho mẹ và sẽ cố gắng
để cầu xin các vị thần đoái thương cho mẹ con khỏi bệnh.
Nghe người con nói thế, bà lão sụt sùi khóc, nhưng trong mắt
ánh lên niềm vui khôn tả.
Ba vị thần rất hài lòng
khi thấy cảnh tượng trên, họ muốn thưởng cho tấm lòng của người con, nên đã
quyết định thưởng cho chàng vì điều đó. Ngay sáng hôm sau, chàng trai lên
đường, chàng vượt qua rất nhiều ngọn núi và cánh rừng. Hôm đó, đã tối trời, mãi
mà vẫn chưa tìm được nơi dừng chân nghỉ ngơi.Thấy mình đi lạc vào một cánh rừng
nọ, rồi chàng ta bắt gặp ngôi nhà của các vị thần giữa những tán cây hoang vu.
Chàng không hề biết đó là nhà của các vị thần những vị thần. Chàng chỉ biết đó
là ba ông già râu tóc bạc phơ. Thấy trời đã tối, chàng bèn xin ba ông lão cho
ngủ lại qua đêm, ba ông lão bảo đồng ý.Đêm đó chàng cứ trằn trọc mãi không ngủ được. Rồi chàng bỗng nghe thấy tiếng rì
rầm bên buồng của ba ông lão. Chàng lắng tai lắng nghe họ nói chuyện.
- Này ông cả, ông có biết
vì sao lại có chàng trai này đến với chúng ta không. Một ông lão hỏi.
- Ồ! Tôi có biết, chàng
trai ấy đang đi tìm một phương thuốc để chữa bệnh cho người mẹ của anh ta.
- Vậy ông có biết chàng
trai sẽ phải làm gì để tìm được phương thuốc đó không? Ông già thứ nhất hỏi lại.
- Ồ, có chứ. Chỉ cần
chàng ta vượt qua thêm 1 ngọn đồi nữa, trèo lên đỉnh núi cao 8 ngàn dặm phía
trên kia. Ở đó có một loài hoa sương giá, nở chỉ duy nhất có một lần trong năm,
nhưng lộng lẫy suốt cả năm. Loài hoa đó có tên là Hiếu Thảo. Chỉ có những người
có một tấm lòng hiếu thảo thì nhất định sẽ vượt qua được ngọn núi và lấy được
bông hoa đó. Sau đó phải đem bông hoa ấy về, trồng trong mảnh vườn sau nhà. Chỉ
cần ai hít hương hoa ấy mỗi ngày, mọi bệnh tật sẽ tiêu tan. – Ông già thứ ba
tiếp lời.
- Thật vậy sao? Vậy thì
ai cũng sẽ khỏi bệnh à? Ông già thứ nhất lại hỏi.
- Bông hoa ấy chỉ sống
được khi tưới bằng nước giếng trong mà thôi. Nếu tưới bằng nước đục hoặc nước
tiểu bẩn thì bông hoa sẽ chết. – Ông già thứ 2 góp chuyện.
Nói đến đây ba ông lão trở nên im lặng, vì họ đã không nghe
tiếng thở đều đều của chàng trai nữa. Họ vội vàng tắt đèn và đi ngủ. Chàng trai
lắng nghe điều đó, khấp khởi vui mừng, bèn quay vào vách lá ngủ ngon lành đến sáng
sớm.
Sáng hôm sau, chàng
trai tỉnh dậy, thì thấy mình đang nằm trên một cành cây, ngôi nhà và ba ông lão
đã biến mất. Chàng hiểu ra rằng các vị thần đã hiện lên giúp mình. Thầm cảm ơn
các vị thần, chàng khấp khởi lên ngựa, phóng qua ngọn đồi, rồi chàng buộc con
ngựa vào vách núi, nai nịt gọn gàng, bắt đầu trèo lên đỉnh núi. Gai mọc tua tủa
làm đôi chân và đôi tay chàng rớm máu, nhưng chàng nghĩ đến mẹ mình, liền quyết
tâm leo lên đỉnh núi. Và nhờ có tấm lòng hiếu thảo trời ban, chàng trai đã lên
được trên đỉnh núi, hái về bông hoa Hiếu Thảo. Chàng đem về trồng nó sau vườn
nhà mình, ngày ngày gánh nước tưới tiêu cho hoa. Từ đó, mẹ chàng khỏe mạnh lên
nhiều.
Một thời gian sau, chàng trai cưới vợ. Nhưng cô vợ
này là một người điêu ngoa, luôn cãi lại mẹ chồng. Mẹ chàng trai bản tính hiền
lành nên rất mực thương con. Cô ả được thể càng làm hơn, ngày ngày chẳng làm
gì, lại còn thường xuyên mắng mỏ mẹ chồng. Chàng trai thì đi làm đồng cả ngày nên
không hề biết rằng vợ mình đối xử tệ bạc với mẹ mình.
Một hôm cô ả buồn đi
tiểu, nhân lúc không ai để ý, cô ả bèn ra vườn sau tè luôn vào gốc cây hoa Hiếu
Thảo. Chẳng bao lâu sau, chàng trai gánh nước trở về để tưới hoa, bỗng thấy hoa
kém tươi tắn hơn thường ngày. Thế rồi bông hoa chẳng mấy chốc héo rũ ra, dù
chàng có tưới bao nhiêu nước trong vẫn thế.
Và rồi vì không có bông
hoa, mẹ chàng qua đời sau đó ít lâu. Chàng trai rất ân hận vì đã không thể cứu
chữa cho mẹ được, bèn đến bên nấm mộ mẹ khóc than ngày đêm. Chàng đã chết vì
sương đêm lạnh giá.
Còn vợ chàng trai,
chẳng bao lâu sau cô ả trở thành người điên, đi đến đâu cũng bị người ta xua
đuổi. Thế rồi bặt tăm từ đó. 
Thời gian trôi qua,
người ta thấy ở cạnh nấm mộ của bà mẹ đã mọc lên một bông hoa trắng tinh như tuyết,
và đẫm sương về đêm. Cảm động bởi tấm lòng hiếu thảo của chàng trai, ba vị thần
đã hóa phép cho linh hồn chàng được ở trong bông hoa đó, để ngày đêm canh giữ
cho mẹ mình.
Trong cuộc sống, tấm lòng hiếu thảo của chúng ta với
cha mẹ cũng như bông hoa kia, nếu tưới tắm thường xuyên bằng những cử chỉ quan
tâm, yêu thương, thì cha mẹ và con cái sẽ mãi luôn hạnh phúc. Nhưng nếu chúng
ta đối xử ngược đãi với cha mẹ thì tất sẽ nhận lấy hậu quả khôn lường.






0 comments:
Post a Comment