Powered by Blogger.
RSS

Câu chuyện của chiếc ô



 
Cô bé có chiếc ô rất xinh đẹp, chiếc ô có nền màu xanh điểm những bông hoa nhỏ màu vàng. Cô bé rất yêu mến giữ gìn nó, trời nắng không dùng, trời mưa lại càng không nỡ, lúc nào cũng cất chiếc ô ở trong ngăn kéo. Lúc nhàn rỗi cô mở ngăn kéo lấy ô ra, ngắm vuốt rồi lại đặt vào chỗ cũ.
Cứ như vậy ngày qua ngày, tháng qua tháng, chiếc ô vẫn chưa được ra khỏi nhà. Tất cả những việc đó mèo hoa đều nhìn thấy rõ.
Một hôm, lúc cô bé ra ngoài. Mèo hoa đến trước ngăn kéo nói với giọng giễu cợt: “ Tôi không biết anh để làm gì, ngày ngày ở trong nhà chơi, anh nhìn tôi đây, không chỉ là con vật yêu của chủ nhân mà còn có thể bắt chuột nưa”. Ô rất buồn nói: “ Cậu nghĩ rằng tôi muốn thế sao? Tôi cũng muốn làm công việc của mình chứ”.
Khi về nhà, cô bé lại lấy ô xòe ra để ngắm nghía, ô nhân cơ hội nói với cô bé: “ Tôi rất cảm ơn cô đã chăm sóc tôi như vậy, nhưng tôi không muốn sống trong nhung lụa lãng phí thời gian như vậy nữa”.
Cô bé nói: “ Đó là vì tớ rất thích cậu. tớ sợ cậu sẽ bị hỏng mất”.
Chiếc ô thành khẩn nói: “ Tôi rất cảm ơn tấm lòng của cô, nhưng như vậy tôi cảm thấy mình rất vô dụng. Tôi rất muốn được như Mèo hoa, sống thật có ích”.
Cuối cùng chiếc ô cũng được ra khỏi nhà, nó xòe ra khoe sự lộng lẫy của mình. Trời nắng, nó giúp cô bé che nắng, trời mưa nó che chắn cho cô bé khỏi ướt, Trời mưa tuyết nó giúp cô bé khỏi bị rét. Chiếc ô cảm thấy cuộc đời mình không còn vô nghĩa nữa.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Bài thuyết giảng


 


Tại một ngôi làng nhỏ, có một vị giáo sư thường đến nói chuyện về cuộc sống, về cộng đồng vào mỗi ngày chủ nhật. Ngoài ra, ông còn tổ chức nhiều hoạt động cho những cậu bé trong làng cùng chơi.
                            
Nhưng đến một ngày chủ nhật nọ, một cậu bé, vốn rất chăm đến nghe nói chuyện bỗng nhiên không đến nữa. Nghe nói cậu ta không muốn nghe những bài nói chuyện tầm xàm và cũng chẳng muốn chơi với những cô cậu bé khác nữa.

Sau hai tuần, vị giáo sư quyết định đến thăm nhà cậu bé. Cậu bé đang ở nhà một mình, ngồi trước bếp lửa.

Đoán được lý do chuyến viếng thăm, cậu bé mời vị giáo sư vào nhà và lấy cho ông một chiếc ghế ngồi bên bếp lửa cho ấm.

Vị giáo sư ngồi xuống nhưng vẫn không nói gì. Trong im lặng, hai người cùng ngồi nhìn những ngọn lửa nhảy múa.

Sau vài phút, vị giáo sư lấy cái kẹp, cẩn thận nhặt một mẩu than hồng đang cháy sáng ra và đặt riêng nó sang bên cạnh lò sưởi.

Rồi ông ngồi lại xuống ghế, vẫn im lặng. Cậu bé cũng im lặng quan sát mọi việc.

Cục than đơn lẻ cháy nhỏ dần, cuối cùng cháy thêm được một vài giây nữa rồi tắt hẳn, không còn đốm lửa nào nữa. Nó trở nên lạnh lẽo và không còn sức sống.

Vị giáo sư nhìn đồng hồ và nhận ra đã đến giờ ông phải đến thăm một người khác. Ông chậm rãi đứng dậy, nhặt cục than lạnh lẽo và đặt lại vào giữa bếp lửa. Ngay lập tức, nó lại bắt đầu cháy, tỏa sáng, lại một lần nữa với ánh sáng và hơi ấm của những cục than xung quanh nó.

Khi vị giáo sư đi ra cửa, cậu bé chủ nhà nắm tay ông và nói:

- Cảm ơn bác đã đến thăm, và đặc biệt cảm ơn bài nói chuyện của bác. Tuần sau cháu sẽ lại đến chỗ bác cùng mọi người.


ST

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

ANH TRAI


 



Nhân dịp lễ Giáng sinh, Paul được anh trai tặng một món quà tuyệt vời - một chiếc ô tô. Một ngày trước lễ Giáng sinh, Paul vừa ra khỏi văn phòng thì thấy một cậu bé đang đi vòng quanh chiếc xe với vẻ mặt rất ngưỡng mộ. "Ðây là xe của anh à?", cậu bé hỏi. Paul gật đầu: "Anh trai tớ tặng nhân dịp Giáng sinh đấy!". Cậu bé lấy làm kinh ngạc: "Thế có nghĩa là anh trai anh cho chiếc xe này và anh không phải trả một đồng nào? Ôi, giá mà em...", cậu bé ngập ngừng, "...giá mà em được là người anh như vậy". Paul nhìn cậu bé một cách đầy ngạc nhiên, và trong phút bốc đồng, anh nói: "Cậu có muốn đi chơi một chuyến trên chiếc xe của anh không?". "Ồ vâng, em rất sẵn sàng".
Sau một lúc đi lòng vòng, cậu bé quay sang với đôi mắt ngời sáng: "Anh ơi, anh có thể lái xe tới thẳng nhà em được không?". Paul mỉm cười. Anh nghĩ cậu bé muốn cho những người hàng xóm thấy cậu về nhà trên một chiếc xe ô tô sang trọng. Nhưng một lần nữa Paul lại nhầm. "Anh đỗ lại ở chỗ hai bậc thang này nhé" - cậu bé đề nghị. Cậu chạy lên các bậc cầu thang. Một lúc sau Paul nghe thấy tiếng cậu quay trở lại, nhưng không vội vã như lúc trước. Cậu bé bế theo một đứa em tàn tật, đặt em ngồi xuống trên những bậc cầu thang, quàng tay âu yếm qua vai chú bé và chỉ vào chiếc xe: "Ðấy, nó đấy, giống như những gì anh đã nói với em lúc trước. Anh trai anh ấy tặng nhân dịp Giáng sinh và anh ấy không phải trả một đồng nào. Một ngày nào đó anh cũng sẽ tặng em một chiếc xe như thế này, và em sẽ thấy được mọi thứ trong dịp Giáng sinh thật tuyệt vời như những gì anh vẫn kể với em".

Paul bước ra khỏi xe và bế cậu bé tàn tật lên xe. Người anh với đôi mắt ngời sáng cũng leo lên xe và cả ba bắt đầu một chuyến đi chơi Giáng sinh thật đáng nhớ.
Noel năm đó Paul mới thật sự hiểu: "Khi đem hạnh phúc đến cho người khác, ta sẽ là người hạnh phúc hơn cả".

ST

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh


 



Người phụ nữ làm thuê ở gần nhà ông chủ. Đó là một gian trong ngôi nhà mái bằng cũ nát. Chị là một người mẹ sống đơn thân,có một đứa con trai bốn tuổi. Hằng ngày, chị dậy sớm giúp chủ nhà thu dọn, mọi việc xong chị trở về nhà mình. Chủ nhà thường mời chị ở lại, nhưng chị từ chối. Bởi vì chị là một người phụ nữ làm thuê, nên vô cùng tự ty.

 Hôm ấy, chủ nhà mời rất nhiều khách đến ăn cơm. Khách mời người nào cũng ngời ngời rạng rỡ. Chủ nhà nói với chị làm thuê: “Hôm nay chị có thể vất vả thêm một chút, có thể về nhà muộn hơn một chút được không?”Người phụ nữ nói: “Dạ được ạ, nhưng con trai không thấy tôi ở nhà, cháu sẽ sợ hãi.”.Chủ nhà nói: “Thế thì dẫn cháu đến đây đi, biết đâu hôm nay sẽ có những điều lạ”.
Khi ấy trời đã hoàng hôn, khách mời sắp đến hết. Chị làm thuê vội vàng về nhà, dẫn con trai đến. Con trai hỏi: “Chúng ta đi đâu hả mẹ?”. Người mẹ nói: “Mẹ cho con đi ăn tiệc đêm!”.Đứa bé bốn tuổi đâu có biết mẹ mình là một người làm thuê.Chị làm thuê dẫn con trai vào thư phòng của nhà chủ. Chị nói: “Con hãy ở yên trong này đã, bây giờ bữa tiệc tối vẫn chưa bắt đầu”. Sau đó, chị làm thuê đi vào nhà bếp, nấu ăn, bổ hoa quả , pha cà phê, tất bật luôn tay. Luôn luôn có khách nhấn chuông, chủ nhà hoặc chị làm thuê phải chạy ra mở cổng. Có lúc, chị tranh thủ vào thư phòng xem, vẫn thấy con trai đang ngồi yên ở đấy. Con trai hỏi: “Mẹ ơi! Tiệc đêm khi nào bắt đầu ạ? Nhưng, luôn luôn có khách đến thăm thư phòng của chủ nhân. Họ biết bé trai là con của người phụ nữ làm thuê, hay là không biết? Các vị khách thân thiết xoa đầu bé trai, sau đấy lục xem những cuốn sách của chủ nhà, và luôn miệng tấm tắc khen những bức tranh treo trên tường. Đứa bé trước sau vẫn ngồi yên, nóng lòng đợi bữa tiệc đêm bắt đầu. Chị làm thuê hơi không yên tâm. Chỗ nào cũng có khách,chị không biết giấu con trai đi đâu.Chị không muốn con trai chị làm hỏng không khí vui vẻ của buổi tiệc. Càng không muốn đứa con trai thơ ngây biết sự khác nhau giữa chủ nhà và người làm thuê,giữa người giầu và kẻ nghèo. Nghĩ mãi, chị quyết định gọi con trai ra khỏi thư phòng, đưa con vào nhà vệ sinh. Ngôi nhà có hai cái toa-lét, một cái của ông chủ, một cái dành cho khách.Chị nhìn con trai, chỉ vào chiếc bồn cầu trong toa-let: “Đây là gian phòng dành riêng cho con” – Chị nói: “Đây là cái ghế!”Lại chỉ vào cái bàn giặt bằng đá hoa, chị nói tiếp: “Đây là một chiếc bàn”.“Cái này là của con đây!” – Người mẹ nói: “Bây giờ tiệc đêm bắt đầu!”. Chiếc đĩa chị lấy trong nhà bếp của nhà chủ còn xúc xích chị mua trên đường về nhà (đã rất lâu chị không mua cho con trai xúc xích). Khi nói những lời này, chị làm thuê ráng sức kìm lại những giọt nước mắt. Không còn cách nào khác, toa-lét của chủ nhà là chỗ yên tĩnh duy nhất lúc này.
                                                        
Con trai chị lớn lên trong cảnh nghèo khó, từ trước đến giờ cậu chưa từng nhìn thấy ngôi nhà nào xa hoa lộng lẫy như thế này, càng không nhìn thấy nhà vệ sinh sang trọng. Cậu không biết bồn cầu giật nước, không biết bàn giặt bằng đá hoa. Cậu ngửi hương thơm thoang thoảng của bột giặt và xà phòng thơm, cảm thấy hạnh phúc vô chừng. Cậu ngồi xuống sàn, đặt đĩa lên trên nắp bồn cầu. Cậu nhìn chăm chăm không chớp mắt vào những lát xúc xích bày trong đĩa, hát những lời ca tự mừng cho mình.
Khi tiệc đêm bắt đầu, đột nhiên chủ nhân nhớ đến con trai của chị làm thuê. Ông đi vào nhà bếp hỏi, chị làm thuê nói chị cũng không biết, có lẽ là nó chạy đi chơi chăng.Chủ nhân thấy ánh mắt chị làm thuê có vẻ giấu giếm, bèn lặng lẽ đi tìm. Cuối cùng, ông lần theo tiếng hát, thấy cậu bé đang ở trong toa-lét. Khi ấy, cậu bé đang đưa một miếng xúc xích vào miệng. Ông đứng ngây người ra.
Ông hỏi: “Cháu nấp ở trong này làm gì?”.
Cậu bé nói: “Cháu dự tiệc đêm ở đây, bây giờ cháu đang ăn tiệc”.
Ông chủ: “Cháu biết đây là to-lét chứ?”
Cậu nói: Đúng! Và đây là nơi tốt nhất mà ông chuẩn bị cho cháu. Rồi cậu bé chỉ vào những miếng xúc xích trong đĩa: “Cháu hy vọng sẽ có một người cùng cháu ăn những món này”. Mũi chủ nhân thấy cay cay, chua chua, không cần hỏi thêm nữa, ông đã hiểu rõ tất cả. Ông lặng lẽ quay về bàn tiệc nói với tất cả các vị khách: “Xin lỗi các vị, hôm nay tôi không thể tiếp tục cùng các vị ăn bữa tối nữa, tôi phải tiếp một vị khách đặc biệt!”. Sau đấy, ông lấy hai đĩa thức ăn trên bàn tiệc. Đến toa-lét, ông lịch sự gõ cửa. Sau khi được cậu bé cho phép, ông bước vào, đặt hai đĩa lên trên nắp bồn cầu.Ông nói: “Gian phòng đẹp như thế này, đương nhiên không thể để cháu một mình hưởng thụ, chúng ta sẽ cùng nhau ăn tối!”.
                                                   
Hôm ấy, ông và cậu bé nói rất nhiều chuyện. Ông muốn cậu bé tin tưởng rằng, toa-lét là gian phòng tốt nhất trong ngôi nhà này. Hai người ăn rất nhiều, hát rất nhiều bài trong toa-lét. Liên tục có khách gõ cửa, chào hỏi ông chủ và cậu bé.Họ mang tới mời ông chủ và cậu bé những cốc nước hoa quả thơm ngon và những cánh gà quay vàng ươm. Họ tỏ ra rất lịch sự và nhiệt tình. Sau đấy, họ đòi cùng vào trong cái toa-let nhỏ xinh, hát mừng cậu bé. Thái độ của mọi người đều rất chân thành, không có ai coi đây là một trò vui tếu táo.
Nhiều năm sau, cậu bé đã trưởng thành. Anh có công ty riêng, có một ngôi nhà khang trang, cũng có hai cái toa-lét. Anh bước vào xã hội thượng lưu, trở thành tỷ phú. Hàng năm, anh đều trích ra một khoản tiền lớn cứu trợ những người nghèo, nhưng anh không bao giờ tổ chức những buổi quyên góp, ủng hộ, càng không cho những người nghèo biết tên của anh. Có người bạn hỏi về lý do, anh nói:- Tôi luôn luôn ghi nhớ một buổi tối nhiều năm trước, có một vị nhà giàu cùng rất nhiều người khác, đã vô cùng cẩn trọng bảo vệ lòng tự tôn của một cậu bé bốn tuổi.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Ông ấy cần tôi


 


Cô y tá nọ hướng dẫn một chàng thanh niên với vẻ mặt hốt hoảng âu sầu tới bên giường bệnh của ông già. Cô nói: "Ông ơi! Con trai ông đã tới đây này!" Cô phải nhắc lại nhiều bận thì ông già bệnh nhân mới mở mắt ra nhìn. Ông bị ảnh hưởng thuốc mê và cơn đau nên chỉ nhìn thấy lờ mờ người thanh niên đứng bên bình dưỡng khí ở đầu giường.

Ông giơ tay quờ quạng nắm lấy bàn tay người thanh niên, xiết chặt, không rời tay ra như cần một sự an ủi. Cô y tá lăng xăng mang một chiếc ghế lại gần giường bệnh cho người thanh niên ngồi. Rồi suốt đêm đó, người thanh niên ngồi giữ bàn tay ông già và nói những lời an ủi đầy hứa hẹn. Người bệnh già thì chẳng nói được câu gì, chỉ biết nắm chặt lấy bàn tay người thanh niên.

Sáng ngày ra, người bệnh nhân thở hắt ra và chết. Người thanh niên bùi ngùi đặt cái bàn tay bất động nọ xuống bên giường, và đi báo tin cho cô y tá. Trong khi cô ý tá làm thủ tục giấy tờ, người thanh niên tần ngần đứng bên cạnh. Khi cô làm xong thủ tục, cô ngỏ lời chia buồn với chàng thanh niên, thì chàng này hỏi cô rằng: "Ông ấy là ai vậy? Tên là gì?". Cô y tá ngạc nhiên: "Tôi tưởng ông ta là cha anh?". Chàng thanh niên trả lời: "Không, ông ta không phải là cha tôi, tôi chưa hề gặp ông ta bao giờ, tôi vào thăm người bạn có lẽ cùng họ, nên cô dẫn tôi nhầm tới đây."

Cô y tá kêu lên: "Ồ, thế sao anh không cho tôi biết khi tôi dẫn anh tới đây!"

Chàng thanh niên nọ chậm rãi: "Khi tôi được biết ông ta bệnh nặng khó qua khỏi, mà ông ta lại đang mong mỏi sự có mặt người con trai chưa tới được. Ông ta đã yếu quá cũng không nhận ra được ai cả, tôi cảm thấy ông ta rất cần tôi, nên tôi ở lại cũng có sao đâu!"                           


ST

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Câu chuyện trên thang cuốn

 
Phải thừa nhận rằng khi đi thang cuốn mà phải đứng sau một người lớn tuổi làm tôi mất hết kiên nhẫn. Tôi thấy khó chịu, sẽ len lỏi lên phía trước dù đôi khi chẳng vội vã gì.
Lần ấy có ông cụ đứng phía trước, cách tôi khoảng 5-6 người, vậy mà tôi vẫn thấy ông như một chướng ngại vật. Tôi đoán trước được khi bước khỏi thang cuốn là ông cụ sẽ… đứng lại ngay đó, chậm chạp thu gom túi xách lỉnh kỉnh. Cả một lô người khác sẽ phải đứng chờ ông… Rồi tình hình đúng như tôi dự đoán. Ông cụ biết mình đang gây phiền phức, cuống cuồng bước sang một bên, vụng về thu lại những túi nhỏ đặt ở bậc thang:







- Tôi xin lỗi… Làm phiền mọi người quá! – Ông vừa nói vừa vội vã né người sang bên cạnh, tránh đường xuống từ chiếc thang cuốn đông đúc mùa Giáng sinh.
Trong khoảnh khắc đó, tôi chợt thấy tim mình thắt lại, tôi nhớ đến bà tôi, người đi đâu cũng tay xách nách mang, lụi hụi thu vén cho tất cả mọi người. Tôi nghĩ đến bố mẹ tôi – rồi cũng sẽ về già, sẽ đi lại khó khăn như vậy. Và, thật kỳ lạ, tôi tưởng tượng mình cũng sẽ như thế sau nhiều năm nữa. Tôi thấy tim mình nhói lên khi ông cụ cứ luôn miệng xin lỗi trong khi đáng ra chúng tôi nên giúp ông mới phải. Từng người một lách qua ông để đi tiếp, có tiếng lầm bầm tức tối. Khi tôi đến gần, ông cụ đã dẹp gần hết đồ.
- Ôi, tôi xin lỗi, tôi không biết vẫn còn người…- Ông cụ nói.
- Không sao, ông không cần xin lỗi cháu đâu – Tôi nói.
Tôi nghĩ đơn giản thế này: Ai chẳng có lúc phải già, vậy tại sao bây giờ những người già lại phải xin lỗi chỉ vì họ đi chậm hơn những người khác? Tôi thấy ái ngại khi nhìn ông, gương mặt nhăn nheo có phần mệt mỏi.
- Ông à, để cháu giúp ông! – Tôi nói, rồi lặng lẽ xách những chiếc túi giúp ông.
- Ông đi mua đồ Giáng sinh ạ? – Tôi hỏi ông trên đường ra khỏi khu mua sắm.
- À, không, chỉ là một chút đồ ăn cho hàng xóm của tôi. Cô ấy phải tự nuôi mình và hai đứa nhỏ. Tôi mua ít thức ăn cho cô ấy và mấy gói kẹo bánh, đồ chơi cho hai đứa nhỏ…
Ông cụ chợt dừng lại, loay hoay tìm gì đó trong túi áo khoác.
- Ông cần gì ạ? – Tôi hỏi.
- Không… A, đây rồi – Ông cụ nói rồi đưa cho tôi một tấm thiếp Giáng sinh bé tẹo trong có dòng chữ: “Hôm nay tôi đã mong gặp một thiên thần – và bạn chính là câu trả lời. Xin cảm ơn!”
Rồi ông mỉm cười nói tiếp:
- Tôi vừa mua vì thích dòng chữ trên tấm thiệp. Cám ơn cậu đã dừng lại để giúp một ông già.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

''Không"


 
 

Một vị thương gia lập nghiệp từ tay trắng, sau kiếm được rất nhiều tiền nhưng vì buôn bán trong thời kinh tế không ổn định, khiến anh ta trở nên phá sản, nợ nần chồng chất. Nghĩ mãi không tìm ra cách giải quyết, anh ta bèn ra bờ sông tự tử.
Vào lúc canh ba một đêm nọ, anh ta đến trước bờ sông, bỗng nhiên nhìn thấy một thiếu nữ đang ngồi khóc thảm thiết, anh bèn đến hỏi cô gái: 
- Có chuyện gì mà đêm hôm khuya khoắt cô ngồi khóc một mình ở đây?
Cô gái buồn bã nói:
- Tôi vừa chia tay với người yêu, tôi không muốn sống nữa, bởi vì không có anh ấy tôi không sống nỗi.
Vị thương gia vừa nghe xong lập tức nói:
- Ồ! Lạ nhĩ, sao lúc chưa có bạn trai, cô có thể tự sống được.
Cô gái vừa nghe xong liền bừng tỉnh và bỏ ngay ý định tự tử.
Ngay lúc đó vị thương gia nọ cũng chợt nhận ra rằng: Khi chưa giàu có ta vẫn sống bình thường, ta cũng tay trắng làm nên mà!
Lúc đó cô gái quay sang hỏi vị thương gia:
- Đêm hôm lạnh lẽo như vậy, anh ra đây để làm gì?
Vị thương gia ậm ừ trả lời:
- Ừ… đâu có làm gì, chỉ là tản bộ chút vậy thôi”.

Thì ra, dù đã mất tất cả nhưng thực sự cũng chỉ bằng lúc ta chưa có mà thôi. Đây là một tuệ giác lớn! Phần lớn thế hệ chúng ta từng sinh ra trong chiến tranh, lớn lên trong giai đoạn đất nước đói nghèo, gia sản chỉ gói gọn trong một chiếc ba lô nhưng vẫn yêu đời, tin tưởng vào tương lai tươi sáng thì giờ đây rủi thời dẫu có thất thế sa cơ đến tay trắng cũng chẳng đến nỗi nào, vì trước đây ta có cái gì đâu! Ai thấy được điều này là có trí tuệ. Vì khổ đau, vật vả, thù hận thậm chí quyên sinh khi mất mát xảy ra, xét cho cùng cũng chỉ thiệt cho mình.

Con người sinh ra đời với hai bàn tay trắng và dù thành công hay thất bại thì cũng trở về cát bụi với hai bàn tay không, vậy thì sá gì với được mất, có không, vì vô thường thay đổi vốn là bản chất của cuộc đời này. Chúng ta hãy quán chiếu thật sâu sắc vào sự chuyển biến vô thường của cuộc đời để sống bình thường trước mọi biến động có thể xảy đến với ta bất cứ lúc nào.      

 ST

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

CHIẾC BÁT GỖ



Có một người đàn ông già ốm yếu chuyển đến sống cùng với người con trai, con dâu và một cháu trai bốn tuổi. Ông đã quá già nên bàn tay ông run run, mắt thì mờ và những bước đi loạng choạng.


Một hôm cả nhà cùng nhau ăn bữa tối nhưng bàn tay người cha già run rẩy nên rất khó khăn trong việc ăn uống, ông đã làm rơi vãi thức ăn xuống sàn. Khi ông cố cầm lấy chiếc cốc thì sữa lại sóng sánh ra khăn trải bàn.
Người con trai và người con dâu bắt đầu trở nên khó chịu với tình trạng bừa bộn của ông. Người con trai bèn nói với vợ: “Chúng ta phải làm cái gì đó cho cha, tôi chịu đựng quá đủ những thứ như sữa tràn ra ngoài, tiếng loảng xoảng trong ăn uống và thức ăn rơi xuống sàn rồi”. Thế rồi vợ chồng người con liền để một chiếc bàn nhỏ ở góc nhà.

Vậy là từ đó người cha già ăn một mình ở chiếc bàn nhỏ trong khi cả nhà vui vẻ bên chiếc bàn lớn. Ông lại làm vỡ chiếc đĩa của mình mấy lần và người con lại chuyển cho ông sang chiếc bát gỗ để đựng thức ăn. Họ chỉ nhìn lướt qua ông rồi lại vui vẻ trò chuyện với nhau, mặc cho những giọt nước mắt ứ đọng trong đôi mắt người cha khi ông ngồi ăn một mình. Thỉnh thoảng họ lại càu nhàu khiển trách ông mỗi lần ông làm rơi thìa hay thức ăn ra ngoài. Chỉ riêng đứa con trai bốn tuổi của họ thì im lặng theo dõi tất cả.

Vào một buổi tối trước bữa ăn, người cha chú ý đứa con nhỏ của mình đang nghịch những mảnh gỗ trên sàn. Anh ta ấu yếm hỏi đứa trẻ: “ Con đang làm gì vậy?”. Đứa trẻ mỉm cười trả lời: “Con đang làm những chiếc bát gỗ nhỏ để cha mẹ đựng thức ăn khi sau này con lớn”.

Đứa trẻ tiếp tục mỉm cười nhìn cha rồi nhanh chóng quay trở lại công việc dở dang của nó. Câu trả lời của đứa trẻ khiến bố mẹ nó sững sờ.

Nước mắt bắt đầu lăn trên má họ. Mặc dù không có một lời nào được thốt ra nhưng họ biết họ cần phải làm gì. Bữa tối hôm đó người chồng cầm lấy bàn tay của ông cụ và dịu dàng dắt ông ra bàn ăn cùng mọi người.

Từ đó người cha già lại bắt đầu cùng ngồi ăn với con cái và đứa cháu nhỏ. Vợ chồng người con cũng không còn để ý đến những chuyện như chiếc thìa bị rơi, sữa đổ ra ngoài hay chiếc khăn trải bàn bị bẩn nữa.

Trẻ con có những cảm nhận rất ngây thơ nhưng lại đáng chú ý cho chúng ta học hỏi. Chúng quan sát bằng mắt, chúng lắng nghe bằng đôi tai và tư duy của chúng được hình thành khi tiếp nhận những thông điệp từ người lớn.

Nếu chúng nhìn thấy chúng ta đang cố gắng tạo dựng một bầu không khí gia đình ấm ấp và đầy yêu thương cho những thành viên trong nhà, chúng sẽ học theo thái độ đó cho cuộc sống của chúng khi lớn lên. Các bậc cha mẹ nên biết rằng từng cử chỉ nhỏ bé thôi cũng sẽ tạo nên nhân cách tương lai của đứa trẻ.

Hãy bắt đầu xây dựng cho trẻ từ những viên gạch nhỏ của yêu thương ngay từ bây giờ, ngay ngày hôm nay và mỗi ngày đều như vậy.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

CHUỖI YÊU THƯƠNG




 
Tối ấy, Anh đang trên đường lái xe về nhà. Tìm việc trong cái thị trấn này cũng khó như tìm kim đáy bể vậy, nhưng anh không từ bỏ. Kể từ khi nhà máy đóng cửa, anh thành người thất nghiệp. Mùa đông sắp đến gần, cái lạnh thấu da đang gõ cửa…
Đó là con đường đơn độc. Trên con đường ấy không còn mấy ai bước tiếp, hầu hết các bạn anh cũng đã từ bỏ rồi. Họ còn có gia đình phải nuôi sống, và những giấc mơ cần thực hiện. Riêng anh vẫn kiên nhẫn trụ lại. Suy cho cùng, mảnh đất này là nơi anh đã mai táng cha mẹ mình, anh sinh ra ở đây và hiểu nó quá rõ. Con đường này anh có thể đi mà chẳng cần mở mắt, anh có thể nói cho bạn biết chính xác hai bên đường có gì. Điều này vô tình thật hữu ích khi đèn pha xe anh không còn dùng được nữa.


Trời dần tối, những bông tuyết nhẹ cũng bắt đầu rơi. Anh nên vội vã hơn. Quả thực, anh không nhìn rõ lắm người phụ nữ đứng tuổi đang mắc kẹt bên vệ đường. Song, dù cảnh vật đã bắt đầu chạng vạng, anh vẫn thấy rằng người phụ nữ ấy cần được giúp đỡ. Dừng xe sát trước xe người phụ nữ, anh mở cửa bước xuống.

Người phụ nữ đứng tuổi không hết lo lắng ngay cả khi trên khuôn mặt anh đã nở một nụ cười. Bởi bà đã đứng đây có đến hàng tiếng đồng hồ, nhưng không ai dừng lại giúp bà cả. Người đàn ông này liệu có làm hại bà không? Trông anh ta không “an toàn” lắm - nghèo và đói.

Anh có thể thấy người phụ nữ đứng đó trong giá rét, đang lo sợ. Anh biết bà cảm thấy điều gì. Anh nói: “Tôi dừng lại để giúp bà, thưa bà. Sao bà không vào đợi trong xe cho ấm hơn? Nhân thể, tôi là Bryan”.

Chiếc xe chỉ bị xẹp lốp, nhưng với một người phụ nữ đã lớn tuổi thì đó là cả một vấn đề. Bryan bò xuống gầm xe kiểm tra. Sau một lúc hì hụi Anh đã thay được lốp xe cho người phụ nữ, nhưng trông Anh lúc này thật nhếch nhác, lem luốc, và đôi tay thì đau.

Người phụ nữ lúc này kéo cửa kính cửa sổ xuống, bắt đầu trò chuyện với Anh. Bà không ngớt lời cảm ơn chàng trai đã dừng lại giúp bà, trong khi Bryan chỉ cười khi đóng nắp thùng xe của bà xuống.

Người phụ nữ hỏi Bryan bà phải trả cho Anh bao nhiêu, vì bà không rõ bao nhiêu thì đủ. Bryan chưa hề toan tính đến chuyện tiền, với Anh, đây không phải một công việc để mà được trả lương. Anh chỉ giúp người khi cần, bởi chính Anh cũng từng được người khác đưa tay giúp đỡ. Cả đời Anh đã sống theo cách đó, và chưa bao giờ giúp người vì một động cơ nào khác.

Anh nói với người phụ nữ rằng, nếu bà muốn trả công cho Anh, lần tới khi gặp ai đó cần giúp đỡ, hãy đưa tay giúp họ, và nghĩ đến Anh.

Bryan đợi cho đến khi người phụ nữ khởi động xe và lái đi. Một ngày lạnh giá và nặng nề, nhưng Anh cảm thấy vui vì sắp về đến nhà, vì đang biến mất dần trong mảng sáng tối.

Vài dặm về phía cuối đường, người phụ nữ đứng tuổi gặp một quán cà phê nhỏ. Bà bước vào mua chút gì để ăn, và tìm chút hơi ấm trước hành trình cuối cùng để sải bước về nhà

Đó là một quán ăn cáu bẩn. Máy tính tiền trông giống một chiếc điện thoại hỏng hơn. Cô phục vụ bàn đến bên mang cho bà một chiếc khăn sạch để lau khô tóc. Cô ấy có nụ cười ngọt ngào, nụ cười dường như đã ở trên khuôn mặt cả ngày và chưa hề bị xóa. Người phụ nữ nhận ra cô phục vụ đang mang thai tầm 8 tháng, song cô ấy không để những nặng nềm khó chịu, thậm chí là đau đớn làm đổi thay thái độ mến khách của mình. Người phụ nữ tự hỏi vì sao một người nghèo đến hầu như chẳng có gì lại hào phóng với người lạ được nhường ấy Rồi bà nghĩ đến Bryan.

Sau khi dùng xong bữa, trong lúc cô phục vụ đi lấy tiền thối cho 100 đô la, người phụ nữ lẻn ra ngoài cửa. Đến khi cô phục vụ quay lại, người phụ nữ đã đi mất rồi. Cô phục vụ tự hỏi bà ấy có thể đi đâu, song cô nhận ra dòng chữ gì đó được viết trên khăn giấy đặt trên bàn:

“Cô không nợ gì tôi hết. Tôi cũng từng được nhận như cô rồi. Có người đã giúp đỡ tôi, giờ tôi giúp cô. Nếu muốn trả ơn tôi, hãy làm điều này nhé: Đừng để chuỗi yêu thương này kết thúc”.

Tối đó khi về đến nhà, trèo lên giường ngủ, cô phục vụ bàn vẫn nhớ tới số tiền và những gì người phụ nữ viết. Sao người phụ nữ ấy lại biết vợ chồng cô cần số tiền ấy đến mức nào. Với một em bé sắp ra đời tháng tới,cuộc sống có thể sẽ rất khó khăn. Cô biết chồng mình đã lo lắng đến mức nào, và giờ khi anh ấy đang ngủ ngay bên cạnh, cô nhẹ nhàng cúi xuống, đặt lên anh một nụ hôn, cất giọng thì thầm êm ái: “Mọi việc rồi sẽ ổn. Em yêu anh, Bryan”.    

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

An hưởng cuộc đời

                                                    


Ngày xưa, có vị Hoàng Đế nọ muốn ban trọng ân cho một người cận thần. Nhà vua phán: "Ngươi có công lao rất lớn với ta. Kể từ cổng thành trở đi, ngươi phóng ngựa đi tới nơi nào ngươi dừng lại thì khoảng đất đó ta sẽ ban cho ngươi". Viên cận thần nhảy lên ngựa phóng đi, ra sức phóng ngựa để có được càng nhiều đất càng tốt. Người đó đi suốt ngày đêm, khi mệt và đói cũng không dám ngừng nghỉ vì muốn có nhiều đất. Tới một ngày kia, sức khỏe kiệt quệ vì đói và mệt, hắn lả đi gần chết ở trong rừng. Hắn lẩm bẩm: "Tại sao ta tham lam quá độ vậy, ta tận sức để có được nhiều đất đai. Bây giờ thì gần chết rồi ta chỉ mong có được một thước đất để được chôn cất mà thôi!"
 
Câu chuyện cổ kể trên cũng giống như cuộc đời của chúng tạ Hàng ngày, chúng ta gắng sức làm việc để mong có tiền tài, danh vọng và quyền thế. Chúng ta tận sức tới mức sao lãng sức khỏe, đôi khi quên cả cuộc sống với gia đình, quên cả những cảnh đẹp thiên nhiên. Ngay cả trong những buổi họp bàn bè với danh nghĩa để giải trí, chúng ta vẫn có tư tưởng là sự giao thiệp sẽ có lợi cho việc tạo thêm tiền tài, danh vọng hay thế lực.

Rồi một ngày kia nghĩ lại, chúng ta sẽ thấy những sự cố gắng đó vô nghĩa lý. Than ôi! Lúc đó thì ta không thể quay ngược kim đồng hồ được nữa, chúng ta đã bỏ mất dịp hưởng an lạc của cuộc đời một cách chân chính.

Hãy sống tỉnh thức, để an hưởng cái đẹp của thiên nhiên, để tìm ra lẽ sống của cuộc đời.

Cuộc đời rất mong manh, hãy an trú trong hiện tại.


ST

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Bác sĩ ơi, hãy mỉm cười



 Bố tôi là một bác sĩ phẫu thuật giỏi, ông đã từng phẫu thuật cho rất nhiều người, có những người rất bình thường, có những người nổi tiếng, có những người giàu có và cả những người nghèo. Có người nhiều năm sau vẫn đến cảm ơn cha tôi vào những ngày lễ tết, có những người không bao giờ gặp lại. Trong số những người không bao giờ quay lại có một cậu bé mà cha tôi luôn nhắc đến mỗi khi nhớ lại những kỷ niệm về nghề nghiệp của mình với tất cả tình âu yếm.
 Cậu bé ấy bị mù, một buổi sáng cậu được đưa đến phòng khám của bố, ở bàn chân có một vết thương lâu ngày và trở nên nguy hiểm đến không chỉ đôi chân mà cả tính mạng của cậu. Mọi người xung quanh cậu đã không quan tâm săn sóc cậu đúng mức, còn cậu bé thì rụt rè, có lẽ cậu đã không muốn làm những người xung quanh phải bận tâm về mình nên đã cố chịu đựng vết thương cho đến khi nó trở nên đau đớn không chịu được.

Trong một năm liền cứ ba lần một tuần cậu đến chỗ bố tôi và bố cắt bỏ hết những chỗ thịt bị hư hại, rồi bôi thuốc, băng bó mà không lấy tiền. Bố nói rằng ước muốn của bố là có thể cứu được đôi chân của cậu bé mù đó bởi bố đoán rằng trong cuộc sống cậu đã gặp khá nhiều thiệt thòi và bất hạnh, bố không muốn phải cưa chân cậu. Nhưng rồi bố thất bại, vết hoại thư đã lan rộng đến mức không cắt bỏ nhanh chóng cậu bé sẽ chết. Bố rất buồn vì điều đó, thậm chí cảm thấy thất vọng về bản thân mình.

Rồi ngày phẫu thuật cũng đến. Bố đứng bên cạnh cô y tá gây mê khi cô ta làm công việc của mình, lặng nhìn cơ thể bé nhỏ ấy đang chìm dần vào giấc ngủ. Sau đó ông chầm chậm giở miếng vải phủ chân cậu bé lên, và ở đó, trên ống chân gầy gò của cậu, bố nhìn thấy một hình vẽ mà cậu đã mò mẫm vẽ trong bóng tối của mình để tặng bố, đó là một gương mặt hay đúng hơn là một hình tròn có hai mắt, hai tai, một cái mũi, một cái miệng đang mỉm cười, ở bên cạnh là một dòng chữ nguệch ngoạc:

"Bác sĩ ơi, hãy mỉm cười".   

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Một phép màu đáng giá bao nhiêu?



Cô bé con đi về phòng ngủ của mình, kéo ra từ chỗ giấu bí mật sau tủ quần áo một chiếc hộp thủy tinh, dốc hộp cho ra hết số tiền bên trong rồi cặm cụi đếm. Cô đếm đến 3 lần vẫn chỉ một số ấy, không thể sai đi được. Cẩn thận đặt những đồng xu trở lại chiếc hộp, vặn nắp cẩn thận, cô bé ra khỏi nhà bằng lối cửa sau, đi qua 6 dãy nhà nữa để đến một hiệu thuốc lớn.

Cô bé kiên nhẫn chờ đợi người dược sĩ để mắt tới mình, nhưng lúc đó ông ấy đang rất bận. Cô bé lại xoay chân để tạo ra những tiếng cọ xát dưới sàn. Vẫn không ăn thua. Cô bé làm bộ súc họng, cố tạo ra những âm thanh rất đỗi bất lịch sự. Vẫn chẳng ai bận tâm về điều đó.
Cuối cùng, cô bé lấy ra một xu trong hộp, gõ keng keng trên bàn kính của quầy thanh toán. Đã có hiệu quả. “Vậy cháu muốn gì?” – người dược sĩ cao giọng, đúng kiểu đang bị làm phiền.
“Ta đang nói chuyện với anh trai mới từ Chicago về, rất lâu rồi ta chưa gặp anh ấy đấy” – dược sĩ tiếp lời mà chẳng cần nhận được câu trả lời của cô bé từ câu hỏi trước.
“Cháu xin được nói chuyện với ông về anh trai của cháu ạ”. Cô bé trả lời với giọng điệu “bị làm phiền” không kém. “Anh ấy ốm, ốm lắm… và cháu muốn mua cho anh ấy một phép màu”.
“Cháu nói sao cơ?” – dược sĩ hỏi. “Anh cháu tên là Andrew và anh ấy bị cái gì rất xấu mọc lên trong đầu ấy. Bố cháu nói là chỉ có phép màu mới cứu được anh ấy lúc này thôi. Thế bao nhiêu tiền một phép màu ạ?”. “Ở đây chúng ta không bán phép màu cô bé ạ. Ta xin lỗi không giúp gì được cho cháu cả” – dược sĩ trả lời, giọng điệu đã nhẹ nhàng hơn.
“Xin hãy nghe cháu, cháu có tiền trả mà. Nếu chưa đủ, cháu sẽ lấy thêm. Cứ nói cho cháu biết một phép màu bán bao nhiêu tiền”. Anh trai của dược sĩ là một người đàn ông ăn mặc rất sang trọng.
Lúc này ông ấy khom người xuống hỏi cô bé: “Thế anh cháu cần loại phép màu nào?”. “Cháu không biết”, cô bé trả lời với đôi mắt chực khóc. “Cháu chỉ biết anh ấy rất ốm và mẹ nói anh ấy cần được phẫu thuật. Nhưng bố không có đủ tiền, nên cháu muốn dùng tiền của cháu…”.
“Thế cháu có bao nhiêu?” – Người đàn ông đến từ Chicago hỏi. “1 đô la và 11 xu ạ” – cô bé trả lời rành rọt. “Và đó là tất cả số tiền cháu có, nhưng cháu sẽ kiếm thêm nếu cần”. “Ừm, thế là vừa Xít cháu ạ. 1 đô la 11 xu, đó chính xác là giá của một phép màu dành cho anh cháu đấy”.
Anh của dược sĩ một tay cầm tiền từ cô bé, tay kia nắm lấy bàn tay bé nhỏ của cô rồi nói: “Đưa ta đến chỗ cháu ở. Ta muốn xem anh của cháu thế nào và gặp bố mẹ cháu nữa. Để xem ta có loại phép màu cháu cần không”.
Người đàn ông ăn mặc sang trọng ấy chính là một tiến sĩ, bác sĩ phẫu thuật thần kinh. Cuộc phẫu thuật cho anh trai cô bé hoàn toàn miễn phí. Không lâu sau Andrew đã khỏe mạnh hơn và có thể về nhà.
Bố mẹ đều rất vui, không ngớt lời kể về chuỗi sự việc dẫn họ đến niềm hạnh phúc ngày hôm nay. “Cuộc phẫu thuật đó qủa là một phép màu” – mẹ cô bé thì thầm. “Em tự hỏi không biết nó đáng giá bao nhiêu…”.
Cô bé chỉ cười khi nghe bố mẹ nói chuyện. Cô biết chính xác một phép màu đáng giá bao nhiêu. 1 đô la 11 xu… cộng thêm niềm tin của một đứa trẻ.

Đừng chăm chăm nhìn vào diện mạo, hãy soi rọi để tìm thấy những điểm sáng bên trong một con người. Có ai đó đã nói: "Nhân cách là ngọc quý, nó có thể cắt rời những ngọc quý khác".                    

ST

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Cổ tích loài bướm




Xưa lắm rồi, khi đó những chú bướm đêm cũng có màu sắc rực rỡ như những loài bướm khác, thậm chí còn lộng lẫy hơn những chú bướm bây giờ.

Một ngày nọ, những thiên thần thấy buồn bã vì mây đen che phủ bầu trời khiến họ không còn nhìn thấy loài người ở chốn trần gian. Họ khóc - nước mắt thiên thần rơi xuống tạo nên những giọt mưa trắng xoá. Những chú bướm đêm hào hiệp vốn ghét nhìn thấy mọi người buồn phiền. Vì thế chúng rủ nhau làm một chiếc cầu vồng.
Bướm đêm nghĩ rằng nếu nhờ những loài bướm khác giúp sức thì chúng chỉ cần cho đi một ít màu sắc của mình là có thể tạo ra một chiếc cầu vồng tuyệt đẹp. Thế là một chú bướm đêm tìm đến nữ hoàng của những loài bướm khác để nhờ giúp đỡ. Nhưng những loài bướm khác quá đỗi ích kỷ và tự phụ nên không muốn cho đi màu sắc của mình, dù chỉ một chút. Những chú bướm đêm quyết định làm việc đó một mình. Chúng vỗ cánh thật mạnh làm bột phấn trên cách tơi rắc trong không trung tạo thành những đám mây ngũ sắc lung linh như thuỷ tinh. Những đám mây dần dần giãn ra tạo thành một đường viền dài. Nhưng chiếc cầu vồng chưa đủ lớn, vì thế những chú bướm đêm cứ tiếp tục cho đi màu sắc của mình, cứ thêm vào từng chút một cho đến khi chiếc cầu vồng kéo dài đến tận chân trời. Những thiên thần trông thấy cầu vồng trở nên vui sướng. Họ mỉm cười, nụ cười ấm áp chiếu rọi xuống trần gian làm nên những tia nắng rạng rỡ.

Và những chú bướm đêm ấy chỉ còn lại duy nhất một màu nâu thô mộc bởi chúng đã cho đi tất cả những sắc màu lộng lẫy nhất để dệt nên chiếc cầu vồng tuyệt diệu...".

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS