Powered by Blogger.
RSS

Tia nắng, gió, mặt trời, mặt trăng

Tia Nắng là một cô gái rất xinh xắn, dễ thương. Cô không đẹp cái vẻ đẹp lộng lẫy, kiêu xa. Mà đó là cái vẻ đẹp bình dị, gẫn gũi. Lúc bấy giờ, có nhiều chàng trai để ý Tia Nắng lắm. Mặt Trời mạnh mẽ và ấm áp, chàng Gió kiêu ngạo và bướng bỉnh, Mặt Trăng nhẹ nhàng và gần gũi... Tất cả bọn họ đều mong có được Tia Nắng. Nhưng mỗi người đều thể hiện tình cảm của mình theo một cách riêng 
Mặt Trời nóng bỏng, luôn mang lại cho Tia Nắng những điều bất ngờ, thú vị, những cuộc dạo chơi bên dòng suối, trên những sườn đồi, trong những cánh rừng đầy hương hoa... Bên mặt Trời, Tia Nắng luôn thấy yêu đời, yêu cuộc sống.

Mặt Trăng lại luôn mang cho Tia Nắng những phút giây nhẹ nhàng, êm đềm, thoải mái nhất. Bên Mặt Trăng Tia Nắng luôn có những phút giây để nhìn lại mình, để nhớ lại những gì mình đã làm, đã trải qua. Từ đó tìm ra ý nghĩa của cuộc sống.

Còn với chàng Gió. Gió kiêu ngạo và lạnh lùng. Gió sâu sắc và tình cảm. Với Gió, Tia Nắng luôn được nhìn thấy cuộc sống ở khía cạnh khác. Một cuộc sống nội tâm, một cuộc sống không phải toàn màu hồng như với Măt Trời, không nhẹ nhàng như với Mặt Trăng. Nhưng cô sợ Gió. Bởi vì cô biết Gió không bao giờ là của cô cả. Gió kiêu ngạo lạnh lùng quá, để không thể cất lên được tiếng Yêu.

Và kết quả thì có lẽ ai cũng biết rồi. Tia Nắng đã chọn cho mình Mặt Trời. Cuộc sống luôn vận động, luôn hướng về phía trước. Với Mặt Trăng, Tia Nắng chỉ có thể xem như 1 người bạn tốt, có thể trút những lo âu, phiền muộn, những khó khăn. Còn với Gió, có thể đó là một sự ngưỡng mộ, một sự đồng cảm, và cũng có thể là tình yêu nữa. Nhưng Tia Nắng đã không chọn Gió. Đơn giản bởi vì Gió quá kiêu ngạo, kiêu ngạo hay nhút nhát ? Yêu mà không dám thể hiện, hay không chịu thể hiện. Để rồi bây giờ, Tia Nắng luôn ở bên Mặt Trời, Mặt Trăng chỉ thỉnh thoảng gặp họ vào những lúc hoàng hôn. Còn Gió, ngày ngày vẫn lang thang, không nơi vô định. Gió đã đánh mất một thứ mà không bao giờ còn có thể tìm lại được nữa - TÌNH YÊU. Thời gian chẳng quay lại bao giờ.

Có những thứ đôi khi phải cúi xuống người ta mới có thể lấy được nó.



  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Người đàn ông trên đống đổ nát



Farbes dù giàu có phong lưu đến đâu cũng không cảm thấy hạnh phúc. Ông đã cố gắng làm mọi thứ có thể để xoa dịu nỗi đau của mình, nhưng mọi cố gắng đều không hiệu quả. Người thông thái khuyên Farbes đi làm từ thiện để thấy cuộc sống ý nghĩa hơn.
Đây đúng là một lời khuyên hay mà Farbes chưa bao giờ nghĩ tới. Ông sẽ bắt đầu làm từ thiện để rũ bỏ được mọi u sầu. Ông cảm ơn người đàn ông khôn ngoan và khấp khởi bước đi trong niềm hi vọng mới.
Tuy nhiên, Farbes cảm thấy rằng mọi việc thực sự không đơn giản. Đem tiền đi cho là việc hoàn toàn mới lạ, ông không biết bắt đầu từ đâu. Farbes thấy rằng hầu hết những người trông như nghèo khổ lại thực sự không phải vậy. Trong khi ông muốn chắc chắn rằng tiền của mình đến đúng với người nghèo khổ. Phải có cách nào đó để tìm ra đúng người gặp khó khăn.

Đột nhiên, Farbes nảy ra một ý tưởng. Ông sẽ làm từ thiện chỉ với những người mất hết hi vọng. Họ mới là những người nghèo thật sự.

Thế là Farbes mặc áo khoác vào và bắt đầu đi xung quanh những nơi được cho là không may mắn như bệnh viện, trại mồ côi, nhà tù, những khu nhà ổ chuột. Nhưng ông không thành công.

Ông đã gặp từ những người bệnh tật, nợ nần, thù địch, vô gia cư, cả những người không xu dính túi, thất nghiệp... nhưng không ai mất hết hi vọng cả.

Một ngày nọ, đang chán nản đi trên đường thì Farbes nghe tiếng rên rỉ phát ra từ sân rác. Ông vội rảo bước đến đó.

Ngồi trên đống rác là một người đàn ông với bộ quần áo rách nát, ở những chỗ da hở là mụn nhọt mọng nước cùng với tiếng rên rỉ đến não nùng.
                                                                          

“Có chuyện gì xảy ra vậy?”, Farbes vồn vã hỏi.

“Ôi, đừng hỏi”, người đàn ông gắt gỏng trả lời và giơ tay ôm lấy đầu mình. “ Tôi đã mất mọi thứ, tất cả mọi thứ. Tiền của tôi, công việc, nhà cửa, bạn bè, gia đình, tất cả mọi thứ và giờ chỉ có mụn nhọn trên người là làm bạn với tôi”.

“Hãy nói cho tôi biết”, Farbes nôn nóng hỏi, “Anh còn chút hi vọng nào không?”.

“Hi vọng?”, người đàn ông hỏi lại “ Hi vọng với ông nghĩa là gì?”.

“À như anh biết đấy, hi vọng là tin mọi điều sẽ tốt hơn ở tương lai”.

“Tất nhiên là tôi có hi vọng”, người đàn ông bất hạnh ngước đôi mắt nhìn Farbes. “Miễn là tôi vẫn còn sống trên trái đất này thì tôi còn hi vọng. Chỉ có ở nghĩa trang mới không có hi vọng. Ông muốn đi tìm sự vô vọng ư? Hãy đi đến nghĩa trang ấy”.

Bây giờ thì Farbes thực sự tuyệt vọng. Có lẽ nào ông sẽ phải cam chịu mà sống một cuộc đời đau khổ như thế? Không có cách nào để ông làm từ thiện ư?
Bất ngờ một ý nghĩ loé trong đầu ông. Tại sao ông lại không nghe theo lời khuyên của người đàn ông vừa rồi nhỉ. Ông sẽ đi đến nghĩa trang và đặt tiền của mình ở đó. Ông biết rằng nó không có nghĩa chính xác là từ thiện nhưng ít nhất tiền của ông không rơi vào tay kẻ xấu.

Vậy nên vào lúc nửa đêm, ông cầm theo một bao tiền và một cái xẻng lét lút đến nghĩa địa. Ông ngẫu nhiên chọn một ngôi mộ rồi đào cái hố nhỏ chôn tiền, phủ đất lại và thầm lặng ra về.
                              

Ngay khi về tới nhà, Farbes đã cảm thấy tâm trạng tốt hơn, giống như ai đó nhấc được hòn đá nặng đè lên trái tim ông bấy lâu nay.

Một, hai năm trôi qua, Farbes hầu như quên hẳn sự việc xảy ra ở nghĩa địa đêm hôm nào. Nhưng sau đó cuộc đời đâu chỉ là một dòng sông phẳng lặng. Công việc kinh doanh của ông ngày càng gặp khó khăn và một số quyết định sai lầm đã làm thiệt hại không nhỏ cho công ty của Farbes. Công ty ngày càng đi xuống và sau 5 năm thì đứng bên bờ phá sản. Farbes rất cần một số tiền lớn để trả nợ.

Trong lúc túng quẫn, Farbes nhớ ra số tiền mình đã chôn ở nghĩa địa ngày trước. Đó là hi vọng cuối cùng. Đêm đó ông lén lút quay trở lại nghĩa trang đào tiền lên nhưng không may bị cảnh sát bắt.

Một tuần sau, phiên xử bắt đầu và Farbes đứng trước ngài thẩm phán, trông ông như người bệnh ốm nặng sắp chết vậy. Từ một doanh nhân giàu có, thành đạt, luôn luôn sang trọng trong những bộ quần áo đắt tiền, giờ Farbes không còn một xu dính túi, bẩn thỉu vì bị nhốt trong nhà giam. Niềm an ủi duy nhất mà ông có được là những lời nói của người đàn ông năm nào ngồi trên đống rác: “Miễn là tôi còn sống trên trái đất này thì tôi còn hi vọng…”.

Điều tra viên bắt đầu cáo trạng: “Kính thưa ngài thẩm phán. Tôi đã bắt được tên trộm này. Trong tay hắn là cái xẻng. Hắn đang đào trộm trong nghĩa địa để ăn cắp đồ của người chết. Hắn ta còn mang một túi to để đựng răng vàng và những thứ khác của người chết”.

“Ông có gì để biện minh cho bản thân mình không, ông Farbes?”. Ngài thẩm phán quay sang hỏi.

“Thưa ngài, thề có danh dự không phải như vậy. Cách đây mấy năm, tôi đã chôn một ít tiền ở đấy. Khi đó tôi đi tìm một người đã mất hết hi vọng để làm từ thiện. Người thông thái khuyên tôi làm thế thì cuộc sống của tôi mới thanh thản được...”. Farbes nhìn thẩm phán bằng cái nhìn thống thiết để ngài hiểu những gì ông nói là chân thành.

“Ông tiếp tục đi”. Ngài thẩm phán nói.
“Tôi đã gặp một người đàn ông trên đống rác. Người ông ấy đầy mụn nhọt lở loét. Ông ấy bảo tôi nên đi đến nghĩa địa. Vậy nên tôi đã đi đến đó để chôn tiền của tôi và giờ tôi cần quay trở lại để lấy.

“Ông có tin được không?”, người cảnh sát kêu lên.

- “Tôi tin anh ta”. Ngài thẩm phán nói. “ Người đàn ông này đã nói sự thật. Thả ông ấy ra. Ông ta vô tội”.

Được phóng thích, Farbes hoang mang. Giữa niềm vui được thả tự do bất ngờ, dường như có điều gì uẩn khúc. Ông thẩm phán - hình như Farbes đã gặp ông ta ở đâu đó rồi. Lục lại trí nhớ, gương mặt đó ở một nơi ông đã gặp và giọng nói “chỉ cần còn sống nghĩa là còn hi vọng” lại vang lên.


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

CÀ RỐT,TRỨNG VÀ HẠT CÀ PHÊ



Cô con gái hay than thở với cha sao bất hạnh này cứ vừa đi qua thì bất hạnh khác đã vội ập đến với mình, và cô không biết phải sống thế nào. Có những lúc quá mệt mỏi vì vật lộn với cuộc sống, cô đã muốn chối bỏ cuộc đời đầy trắc trở này.

                                                  

Cha cô vốn là một đầu bếp. Một lần, nghe con gái than thở, ông dẫn cô xuống bếp. Ông bắc ba nồi nước lên lò và để lửa thật to. Khi ba nồi nước sôi, ông lần lượt cho cà rốt, trứng và hạt cà phê vào từng nồi riêng ra và đun lại để chúng tiếp tục sôi, không nói một lời.

Người con gái sốt ruột không biết cha cô đang định làm gì. Lòng cô đầy phiền muộn mà ông lại thản nhiên nấu. Nửa giờ sau người cha tắt bếp, lần lượt múc cà rốt, trứng và cà phê vào từng tô khác nhau.

Ông bảo con gái dùng thử cà rốt. "Mềm lắm cha ạ", cô gái đáp. Sau đó, ông lại bảo cô bóc trứng và nhấp thử cà phê. Cô gái cau mày vì cà phê đậm và đắng.

- Điều này nghĩa là gì vậy cha - cô gái hỏi.

- Ba loại thức uống này đều gặp phải một nghịch cảnh như nhau, đó là nước sôi 100 độ. Tuy nhiên mỗi thứ lại phản ứng thật khác.

Cà rốt khi chưa chế biến thì cứng và trông rắn chắc, nhưng sau khi luộc sôi, chúng trở nên rất mềm.

Còn trứng lúc chưa luộc rất dễ vỡ, chỉ có một lớp vỏ mỏng bên ngoài bảo vệ chất lỏng bên trong. Sau khi qua nước sôi, chất lỏng bên trong trở nên đặc và chắc hơn.

Hạt cà phê thì thật kỳ lạ. Sau khi sôi, nước của chúng trở nên rất đậm đà.

Người cha quay sang hỏi cô gái: "Còn con? Con sẽ phản ứng như loại nào khi gặp phải nghịch cảnh.

Con sẽ như cà rốt, bề ngoài tưởng rất cứng cáp nhưng chỉ với một chút đau đớn, bất hạnh đã trở nên yếu đuối chẳng còn chút nghị lực?

Con sẽ là quả trứng, khởi đầu với trái tim mỏng manh và tinh thần dễ đổi thay. Nhưng sau một lần tan vỡ, ly hôn hay mất việc sẽ chín chắn và cứng cáp hơn.

Hay con sẽ giống hạt cà phê? Loại hạt này không thể có hương vị thơm ngon nhất nếu không sôi ở 100 độ. Khi nước nóng nhất thì cà phê mới ngon.

Cuộc đời này cũng vậy con ạ. Khi sự việc tưởng như tồi tệ nhất thì chính lúc ấy lại giúp con mạnh mẽ hơn cả. Con sẽ đối mặt với những thử thách của cuộc đời như thế nào? Cà rốt, trứng hay hạt cà phê?"

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Xuân, hạ, thu và đông





Thử nghĩ xem, chúng ta được gì, mất gì khi cứ luôn chạy theo những thứ mãi mãi không thuộc về mình, luôn chờ đợi những gì không dành cho mình?
Có một câu chuyện kể rằng… Khi Mùa Xuân chuẩn bị ra đi thì Mùa Hè đến. Mùa Hè mang đến cho Mùa Xuân một bó hoa hồng rất đẹp và nói:
                                                          :
- Mùa Xuân ơi, hãy tin tôi, tôi yêu em. Hãy ở lại với tôi! Chúng ta sẽ cùng đi chơi, đến tất cả những nơi mà em muốn.
Nhưng Mùa Xuân không yêu Mùa Hè. Và cô ra đi. Mùa Hè buồn lắm. Mùa Hè ốm, nhiệt độ lên cao. Mọi thứ xung quanh trở nên rất nóng. Sau một thời gian, Mùa Thu đến, mang theo rất nhiều trái cây ngon. Mùa Thu rất yêu Mùa Hè. Cô không muốn Mùa Hè phải buồn.
- Mùa Hè ơi, đừng buồn nữa. Hãy ở lại với em. Em sẽ mang lại hạnh phúc cho anh.
Nhưng với Mùa Hè, Mùa Xuân mới là tất cả. Và anh ra đi. Mùa Thu khóc, khóc nhiều lắm. Mọi thứ xung quanh trở nên ướt át.
                                          .
Một thời gian sau, Mùa Đông đến, mang theo cậu con trai của mình là Băng Giá. Những giọt nước mắt của Mùa Thu làm Băng Giá cảm thấy xao xuyến. Anh muốn đem lại hạnh phúc cho Mùa Thu:
- Mùa Thu ơi, hãy ở bên tôi. Tôi sẽ xây cho em những lâu đài, những con đường bằng băng. Tôi sẽ hát cho em nghe những bài hát hay nhất. Hãy ở bên tôi.
- Không, Băng Giá ạ. Ở bên anh tôi sẽ luôn cảm thấy lạnh lẽo thôi.             
Và Mùa Thu ra đi. Băng Giá buồn lắm. Gió thổi mạnh. Chỉ trong một đêm, mọi thứ trở nên trắng xóa bởi tuyết. Mùa Đông thấy con như vậy thì rất lo lắng. Bà nói:
- Tại sao con không yêu Mùa Xuân? Cô ấy đã đến và hứa sẽ mang lại hạnh phúc cho con.
- Không, mẹ ơi, con không thích. Chúng ta hãy rời khỏi đây đi.
Và họ ra đi.
Chỉ còn lại một mình Mùa Xuân. Cô khóc. Nhưng rồi bất chợt Mùa Xuân nhìn ra xung quanh: “Ôi, tại sao mình phải khóc chứ? Mình còn rất trẻ và xinh đẹp nữa. Thời gian dành cho mình không nhiều. Tại sao mình không làm những việc có ý nghĩa hơn?”.
                                                 
Và mọi thứ như sống lại: cây cối xanh tốt, ra hoa, đâm chồi, nảy lộc…
Trong chúng ta, có bao nhiêu người được như Mùa Xuân: kịp nhận ra lối đi dành cho mình? Và những ai còn giống như Mùa Hạ, Mùa Thu và anh chàng Băng Giá: mãi khổ đau khi không đạt được ước muốn – những ước muốn không thể thành hiện thực?

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Mẹ lạnh lắm phải không?



Vào một đêm Giáng sinh, một thiếu phụ mang thai lần bước đến nhà một người bạn nhờ giúp đỡ. Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có một mương sâu với cây cầu bắc ngang. Người thiếu phụ trẻ bỗng trượt chân chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn lên trong chị. Chị hiểu rằng mình không thể đi xa hơn được nữa. Chị bò người phía bên dưới cầu.
                                        
Đơn độc giữa những chân cầu, chị đã sinh ra một bé trai. Không có gì ngoài những chiếc áo bông dày đang mặc, chị lần lượt gỡ bỏ áo quần và quấn quanh mình đứa con bé xíu, vòng từng vòng giống như một cái kén. Thế rồi tìm thấy được một miếng bao tải, chị trùm vào người và kiệt sức bên cạnh con.

Sáng hôm sau, một người phụ nữ lái xe đến gần chiếc cầu, chiếc xe bỗng chết máy. Bước ra khỏi xe và băng qua cầu, bà mẹ nghe một tiếng khóc yếu ớt bên dưới. Bà chui xuống cầu để tìm. Nơi đó bà thấy một đứa bé nhỏ xíu, đói lả nhưng vẫn còn ấm, còn người mẹ đã chết cóng.

Bà đem đưa bé về và nuôi dưỡng. Khi lớn lên, cậu bé thường hay đòi mẹ nuôi kể lại câu chuyện đã tìm thấy mình. Vào một ngày lễ Giáng sinh, đó là sinh nhật lần thứ 12, cậu bé nhờ mẹ nuôi đưa đến mộ người mẹ tội nghiệp. Khi đến nơi, cậu bé bảo mẹ nuôi đợi ở xa trong lúc cậu cầu nguyện. Cậu bé đứng cạnh ngôi mộ, cúi đầu và khóc. Thế rồi cậu bắt đầu cởi quần áo. Bà mẹ nuôi đứng nhìn sững sờ khi cậu bé lần lượt cởi bỏ tất cả và đặt lên mộ mẹ mình.

                                                   
"Chắc là cậu sẽ không cởi bỏ tất cả - bà mẹ nuôi nghĩ - cậu sẽ lạnh cóng!" song cậu bé đã tháo bỏ tất cả và đứng run rẩy. Bà mẹ nuôi đi đến bên cạnh và bảo cậu bé mặc đồ trở lại. Bà nghe cậu bé gọi người mẹ mà cậu chưa bao giờ biết: "Mẹ đã lạnh hơn con lúc này, phải không mẹ?" Và cậu bé oà khóc.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Câu chuyện về ba vị thần và bông hoa Hiếu Thảo



Ngày xửa ngày xưa, khi Trái đất còn hoang vu, con người còn sống với nhau trong những hang đá ẩm ướt tốt tăm. Có các vị thần ngự trị trên một đỉnh núi. Đỉnh núi ấy cách rất xa nơi con người ở. Nhưng các vị thần luôn luôn có thể vén mây lên để theo dõi cuộc sống của con người thời ấy.
       Một ngày nọ, có ba vị thần nọ quyết định đi chu du xuống hạ giới một phen để xem cuộc sống của con người ra sao.
       Ba vị thần bay mãi, vượt qua rất nhiều tầng mây và đáp xuống một vùng đất cằn khô. Ba vị thần lướt nhanh qua, thấy có bóng dáng của một chàng thanh niên trẻ tuổi đang cuốc đất, dáng điệu vô cùng vất vả. Bên cạnh chàng trai là một túp lều tồi tàn. Ba vị thần nghe thấy cả tiếng rên rỉ của một người trong căn nhà. Đó là mẹ của chàng trai. Mẹ chàng đau yếu đã lâu mà không có cách gì chữa khỏi. Một vị thần toan định giúp chàng trai, nhưng bị hai thần kia ngăn lại. Vì họ chợt thấy có một bóng người khác đang tiến lại gần cậu thanh niên trai trẻ kia
                                                                            .
-          Con à, nghỉ tay dùng chút nước đi con.
-          Vâng, thưa mẹ. Cậu trai trẻ đỡ lấy gáo nước từ tay mẹ, đưa lên miệng tu một hơi hết sạch.
-          Cuốc nốt chỗ này thôi con ạ, phần còn lại để mẹ làm nốt cho.
Chàng trai ngăn mẹ mình lại và bảo:
-          Thưa mẹ cứ để đấy con làm cho, nay mẹ đã già yếu, lại còn bệnh nặng, con sẽ cố gắng để ngay ngày mai sẽ lên núi hái thuốc về để chữa bệnh cho mẹ và sẽ cố gắng để cầu xin các vị thần đoái thương cho mẹ con khỏi bệnh.
Nghe người con nói thế, bà lão sụt sùi khóc, nhưng trong mắt ánh lên niềm vui khôn tả.
       Ba vị thần rất hài lòng khi thấy cảnh tượng trên, họ muốn thưởng cho tấm lòng  của người con, nên đã quyết định thưởng cho chàng vì điều đó. Ngay sáng hôm sau, chàng trai lên đường, chàng vượt qua rất nhiều ngọn núi và cánh rừng. Hôm đó, đã tối trời, mãi mà vẫn chưa tìm được nơi dừng chân nghỉ ngơi.Thấy mình đi lạc vào một cánh rừng nọ, rồi chàng ta bắt gặp ngôi nhà của các vị thần giữa những tán cây hoang vu. Chàng không hề biết đó là nhà của các vị thần những vị thần. Chàng chỉ biết đó là ba ông già râu tóc bạc phơ. Thấy trời đã tối, chàng bèn xin ba ông lão cho ngủ lại qua đêm, ba ông lão bảo đồng ý.Đêm đó chàng cứ trằn trọc mãi không ngủ được. Rồi chàng bỗng nghe thấy tiếng rì rầm bên buồng của ba ông lão. Chàng lắng tai lắng nghe họ nói chuyện.
   -          Này ông cả, ông có biết vì sao lại có chàng trai này đến với chúng ta không. Một ông lão hỏi.
   -          Ồ! Tôi có biết, chàng trai ấy đang đi tìm một phương thuốc để chữa bệnh cho người mẹ của anh ta.
   -          Vậy ông có biết chàng trai sẽ phải làm gì để tìm được phương thuốc đó không? Ông già thứ nhất hỏi lại.
   -          Ồ, có chứ. Chỉ cần chàng ta vượt qua thêm 1 ngọn đồi nữa, trèo lên đỉnh núi cao 8 ngàn dặm phía trên kia. Ở đó có một loài hoa sương giá, nở chỉ duy nhất có một lần trong năm, nhưng lộng lẫy suốt cả năm. Loài hoa đó có tên là Hiếu Thảo. Chỉ có những người có một tấm lòng hiếu thảo thì nhất định sẽ vượt qua được ngọn núi và lấy được bông hoa đó. Sau đó phải đem bông hoa ấy về, trồng trong mảnh vườn sau nhà. Chỉ cần ai hít hương hoa ấy mỗi ngày, mọi bệnh tật sẽ tiêu tan. – Ông già thứ ba tiếp lời.
   -          Thật vậy sao? Vậy thì ai cũng sẽ khỏi bệnh à? Ông già thứ nhất lại hỏi.
   -          Bông hoa ấy chỉ sống được khi tưới bằng nước giếng trong mà thôi. Nếu tưới bằng nước đục hoặc nước tiểu bẩn thì bông hoa sẽ chết. – Ông già thứ 2 góp chuyện.
Nói đến đây ba ông lão trở nên im lặng, vì họ đã không nghe tiếng thở đều đều của chàng trai nữa. Họ vội vàng tắt đèn và đi ngủ. Chàng trai lắng nghe điều đó, khấp khởi vui mừng, bèn quay vào vách lá ngủ ngon lành đến sáng sớm.
       Sáng hôm sau, chàng trai tỉnh dậy, thì thấy mình đang nằm trên một cành cây, ngôi nhà và ba ông lão đã biến mất. Chàng hiểu ra rằng các vị thần đã hiện lên giúp mình. Thầm cảm ơn các vị thần, chàng khấp khởi lên ngựa, phóng qua ngọn đồi, rồi chàng buộc con ngựa vào vách núi, nai nịt gọn gàng, bắt đầu trèo lên đỉnh núi. Gai mọc tua tủa làm đôi chân và đôi tay chàng rớm máu, nhưng chàng nghĩ đến mẹ mình, liền quyết tâm leo lên đỉnh núi. Và nhờ có tấm lòng hiếu thảo trời ban, chàng trai đã lên được trên đỉnh núi, hái về bông hoa Hiếu Thảo. Chàng đem về trồng nó sau vườn nhà mình, ngày ngày gánh nước tưới tiêu cho hoa. Từ đó, mẹ chàng khỏe mạnh lên nhiều.
  Một thời gian sau, chàng trai cưới vợ. Nhưng cô vợ này là một người điêu ngoa, luôn cãi lại mẹ chồng. Mẹ chàng trai bản tính hiền lành nên rất mực thương con. Cô ả được thể càng làm hơn, ngày ngày chẳng làm gì, lại còn thường xuyên mắng mỏ mẹ chồng. Chàng trai thì đi làm đồng cả ngày nên không hề biết rằng vợ mình đối xử tệ bạc với mẹ mình.
       Một hôm cô ả buồn đi tiểu, nhân lúc không ai để ý, cô ả bèn ra vườn sau tè luôn vào gốc cây hoa Hiếu Thảo. Chẳng bao lâu sau, chàng trai gánh nước trở về để tưới hoa, bỗng thấy hoa kém tươi tắn hơn thường ngày. Thế rồi bông hoa chẳng mấy chốc héo rũ ra, dù chàng có tưới bao nhiêu nước trong vẫn thế.
       Và rồi vì không có bông hoa, mẹ chàng qua đời sau đó ít lâu. Chàng trai rất ân hận vì đã không thể cứu chữa cho mẹ được, bèn đến bên nấm mộ mẹ khóc than ngày đêm. Chàng đã chết vì sương đêm lạnh giá.
       Còn vợ chàng trai, chẳng bao lâu sau cô ả trở thành người điên, đi đến đâu cũng bị người ta xua đuổi. Thế rồi bặt tăm từ đó.                                
       Thời gian trôi qua, người ta thấy ở cạnh nấm mộ của bà mẹ đã mọc lên một bông hoa trắng tinh như tuyết, và đẫm sương về đêm. Cảm động bởi tấm lòng hiếu thảo của chàng trai, ba vị thần đã hóa phép cho linh hồn chàng được ở trong bông hoa đó, để ngày đêm canh giữ cho mẹ mình.

       Trong cuộc sống, tấm lòng hiếu thảo của chúng ta với cha mẹ cũng như bông hoa kia, nếu tưới tắm thường xuyên bằng những cử chỉ quan tâm, yêu thương, thì cha mẹ và con cái sẽ mãi luôn hạnh phúc. Nhưng nếu chúng ta đối xử ngược đãi với cha mẹ thì tất sẽ nhận lấy hậu quả khôn lường.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Thiên đường hay địa ngục




 
Chiếc xe tải mất lái đâm vào một người mù đang được con chó dẫn đường. Người mù chết ngay. Con chó xông vào cứu chủ nên cũng bị chẹt chết. Linh hồn hai kẻ bị nạn bay lên trời, tới lối vào cổng thiên đường.
Thiên thần gác cổng chặn lại: “Xin lỗi, bây giờ danh sách lên thiên đường chỉ còn lại một suất. Một trong hai ngươi phải xuống địa ngục.”
Người chủ chó hỏi: “Con chó của tôi chưa hề biết thiên đường là gì, địa ngục là gì. Có thể để cho tôi quyết định ai được lên thiên đường hay không ạ ?”

Thiên thần nhìn người mù với ánh mắt khinh bỉ, chau mày nói: “Rất tiếc ! Đã là linh hồn thì đều bình đẳng với nhau. Các ngươi phải qua một cuộc thi để chọn ra kẻ được lên thiên đường.”

Người mù thất vọng hỏi: “Thi thế nào ạ ?”

“Rất đơn giản, thi chạy. Từ đây chạy tới cổng thiên đường, ai tới trước thì được lên thiên đường. Nhưng ngươi cũng đừng lo, vì ngươi đã chết rồi nên không còn là kẻ mù nữa, và tốc độ chạy của linh hồn thì không liên quan gì tới thể xác; linh hồn nào càng trong sạch lương thiện thì chạy càng nhanh.” Người mù nghĩ ngợi giây lát rồi đồng ý.

Khi tuyên bố cuộc chạy đua bắt đầu, thiên thần cứ tưởng người mù sẽ khôn ngoan ráng sức chạy thật nhanh, ai ngờ người đó vẫn đi thong thả chậm rãi. Kỳ lạ hơn là con chó dẫn đường kia cũng không chạy mà chỉ đi cùng với chủ của nó, không hề rời một bước. Bấy giờ thiên thần mới hiểu ra: bao năm nay con chó ấy đã tập được thói quen mãi mãi làm theo chủ nó, luôn luôn đi đằng trước để dẫn đường cho chủ, người chủ bảo gì thì nó nghe theo ngay. Rõ ràng, nếu là kẻ có tâm địa độc ác thì khi tới cổng thiên đường người chủ sẽ bảo con chó đứng lại để người đó dễ dàng thắng cuộc thi chạy này.

Thiên thần thương hại nhìn con chó và lớn tiếng bảo nó: “Mày đã vì cứu chủ mà hiến dâng tính mạng của mình, bây giờ chủ mày đã hết mù rồi, mày chẳng cần dẫn đường cho ông ta nữa, mày chạy nhanh lên nào !” Thế nhưng người chủ cũng như con chó, cả hai dường như chẳng nghe thấy thiên thần nói gì cả, vẫn cứ thong thả như đi dạo.

Khi tới cách cổng thiên đường vài bước chân, người chủ ra lệnh cho con chó dừng lại. Nó bèn ngoan ngoãn ngồi xuống. Thiên thần nhìn người chủ với ánh mắt khinh bỉ.

Người chủ nhoẻn miệng cười quay lại bảo thiên thần: “Tôi sắp sửa tiễn con chó của mình lên thiên đường. Bây giờ điều tôi lo nhất là nó thật sự không muốn lên đấy mà chỉ thích ở bên tôi ……Chính vì thế mà tôi muốn quyết định thay cho nó.”

                                                 

 Thiên thần ngạc nhiên đứng sững lại.

Người chủ nhìn con chó với ánh mắt lưu luyến, lại nói: “Thật tốt là ta có thể dùng cách chạy thi để quyết định thắng thua. Ít nhất tôi cũng có thể bảo con chó kia bước thêm vài bước nữa, như vậy nó có thể lên thiên đường được rồi. Có điều con chó này đi cùng tôi đã bao năm nay mà bây giờ lần đầu tiên tôi mới hết mù và được nhìn thấy nó bằng chính mắt của mình. Bởi vậy tôi muốn đi thong thả một chút để được nhìn nó lâu hơn. Nếu được phép thì có lẽ tôi thật sự muốn mãi mãi được nhìn thấy nó. Nhưng bây giờ đã tới cổng thiên đường rồi. Đây mới là nơi nó cần được đến. Xin thiên thần làm ơn chăm nom nó giúp tôi !”
Nói dứt lời, người chủ ra lệnh cho con chó tiến lên phía trước. Khi con chó tới cổng thiên đường thì người chủ rơi xuống địa ngục như một chiếc lá rụng. Con chó quay đầu nhìn thấy chủ nó rơi xuống bèn chạy thục mạng đuổi theo chủ.

Lúc bấy giờ, vị thiên thần lòng đầy hối hận vội giương cánh bay theo định túm lấy con chó dẫn đường. Nhưng vì con chó ấy vốn có linh hồn trong sạch nhất, lương thiện nhất, cho nên nó chạy nhanh hơn bất cứ thiên thần nào. Và thế là rốt cuộc con chó dẫn đường ấy lại trở về bên người chủ của nó. Dù là ở dưới địa ngục, nó cũng sẽ mãi mãi bảo vệ chủ của mình.

Thiên thần đứng rất lâu nhìn theo hai linh hồn đáng thương kia và lẩm bẩm: “Ngay từ đầu ta đã phạm sai lầm. Hai linh hồn ấy là một thể thống nhất không thể tách rời nhau. Được cùng ở bên nhau thì dù là thiên đường hay địa ngục chúng cũng bằng lòng.”

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS